Nhà Tôi Có Một Cây Dừa

    Lúc tôi còn bé, nhà tôi có một cây dừa khá là sai trái. Tôi rất hay treo lên đó để hái dừa uống và thường nghịch trên đó một lúc lâu rồi mới chịu xuống. Cây dừa nhà tôi khá là cao ngay cả bố tôi cũng không dám trèo lên, nhưng tôi vì khá nhỏ con nên trèo lên rất nhanh. Dừa nhà tôi nước uống rất ngọt thậm chí còn có cả gas nữa. Những ngày hè nóng nực, uống ực một ngụm nước dừa mát, vị ngọt thanh cùng một chút thoáng tê tê đầu lưỡi sẽ xóa tan đi mọi cái nóng bức oi ả.

     Vào những buổi trưa, tôi thường trèo lên mái nhà, nằm dưới bóng râm của cây dừa mà đọc truyện. Những cơn gió thổi miên man qua làn da mát rượi, mùi thơm của đất sau mưa, của hoa dừa, của những tàu lá hòa vào với nhau tạo nên một hương vị trong lành rất đặc trưng mà chỉ có những nơi nông thôn mới có. Nằm đọc truyện mỏi tay, tôi có thể bỏ quyển sách sang một bên và tha hồ ngắm nhìn bầu trời trong xanh qua những tàu lá dừa. Tôi luôn thích ngắm nhìn bầu trời qua những kẽ lá, những tia sáng vàng óng chiếu len lỏi qua những tàu lá làm nổi bật lên màu xanh của lá, của bầu trời, mắt rượi cả mắt. Tôi mê man ngắm nhìn bầu trời với những đám mây trắng bay lơ lửng, và thỏa thích mà tưởng tượng ra nào là những con voi, con thỏ đang bay lượn trên kia. Cảm giác chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới. Đôi lúc tôi ước có thể bay để chạm vào những đám mây kia. Tôi cũng thường hay rủ đám bạn của tôi leo lên mái nhà để nghịch với những chiếc lá dừa. Bọn tôi thường hay gấp lá dừa thành hình con cào cào, cái đồng hồ, cái nhẫn…những món đồ chơi đầy thú vị mà trẻ con thành thị không thể nào có được.

    Tiếc rằng giờ đây cây dừa đã không còn nữa. Tôi sẽ không còn được thưởng thức cái vị ngọt của nước, mùi thơm của hoa, màu xanh của tàu lá dừa nữa. Nhưng những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi thơ và cây dừa luôn còn trong những giấc mơ của tôi, giấc mơ màu xanh lá dừa.

Bài viết liên quan

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *